Thứ Sáu, ngày 22 tháng 7 năm 2016

CẢM NHẬN MỘT CHUYẾN ĐI

Phần I:   NGHĨA TÌNH ( Tặng PN)

   Tan họp Khóa 4 ở Quảng Bình,  P.Nam rủ anh em tôi về nhà thằng em chơi. “Thằng em” này tên Tân, nguyên là lính “cận vệ” của ông già PN, Tư lệnh QK4 hồi đánh Mỹ.
  Vốn không mặn những chuyện đao to, búa lớn, song thâm tâm tôi luôn mến mộ những ai sống có nghĩa có tình. Giờ, người ta hay nói đến “lớp cán bộ vàng” thời cụ Hồ nhưng ít khi nói đến mối quan hệ tình cảm cán-binh khá đặc biệt, lạ lùng, giàu tính nhân văn trong thực tế. Nhiều khi nó vượt ra ngoài quan hệ chấp hành giữa thủ trưởng với anh thư ký, chú bảo vệ, cậu lái xe…để rồi biến thành “di sản văn hóa” của một thời để nhớ. Chuyện gia đình một bác TW Cục MN vì quá kết cậu bảo vệ tận tụy, quên mình  trong chiến tranh đã hẹn: “chừng nào thống nhất tao gả con gái cho mày” là có thật. Cô con gái  dân trường Bé ấy đã kết duyên cùng cậu bảo vệ sau ngày giải phóng. Mấy ai biết cuộc chiến sẽ kéo dài  bao lâu nhỉ? Lời hứa của các cụ thời đó còn nặng hơn núi Thái…
  Ngồi trên xe, PN tỉ tê: “thằng ấy” cứ buổi trưa là lại mò cua , bắt ốc bồi dưỡng cho ông già tao…sau này ông già cho nó ra quân đi học…Hồi bao cấp khổ lắm, tao là lính quân khu, có lần chở 9 “thùng dầu” ( phuy xăng 200L) đi ngang nhà nó, tao “vô tình” đánh rơi một thùng để nó…“thắp đèn”, tới giờ mà nó vẫn còn nhắc, tội quá. Chuyện “ân oán giang hồ” quả muôn hình vạn trạng. Anh em tình nghĩa, sống với nhau lâu rồi trở thành người thân trong gia đình lúc nào không biết.
..."Thằng em”, nghe tin “thằng anh” và đám bạn Trỗi bận “trăm công ngàn việc”, chỉ kịp đến nhậu rồi  đi ngay nên lo lắm. Chú lập tức huy động toàn gia, dậy từ 4 giờ sáng, cạo lông chó, vặt lông gà phục vụ quá nhiệt tình, thật cảm động. Việc nhà binh mà, lúc nào chả hệ trọng!
   Nhà cậu Tân này ở Quảng Trạch(?), bà con chú bác gì với Quảng Bình thì phải. Đường vào rất chi là quanh co, khúc khuỷu nên chủ nhà sai ngay cậu con lấy Honđa ra đón bọn tôi cách từ 5-7 cây số.  Không có “giao liên”, cứ để quân ta tự đi thì bữa cơm trưa thành…cơm chiều là cái chắc.
  Vừa bước vào cổng, chúng tôi đều “choáng” với ba cây rơm to tướng, vàng hươm ngự trong sân. Thú thật với các bạn, mấy chục năm rồi, “em ở miền Nam mới có dịp ra thăm cây rơm miền Bắc”. Rất ấn tượng, chả trách mọi người cứ đòi chụp ảnh với…cây rơm! Cây rơm  là “lương khô” cho trâu, bò miền Bắc trong ngày đông tháng giá. Nhìn cây rơm to, bọn trâu bò hẳn sẽ yên tâm kéo cày mệt xỉu, cũng như nhà nông “yên tâm công tác” khi trong nhà có bồ thóc đầy vậy. Ở miền Tây quê tôi, mưa thuận gió hòa, cỏ cây tươi tốt quanh năm, trâu bò chẳng việc gì phải nhai “lương khô” cho khổ. Hèn nào, về miền Tây vắng hẳn bóng cây rơm làm mình đâm nhớ!
   Sau một hồi thăm hỏi, ngắm cảnh điền viên, gia chủ vui lắm, mời quân ta đi ngay vào “nội dung chính”. Không khí “gia đình đoàn tụ” chân tình mà ấp áp. Lâu rồi, tôi mới được thưởng thức món thịt cầy thui bằng rơm lúa mới thế này, sao  xúc động lạ!  Ôi, quốc hồn quốc túy là đây!
  Cuối cùng, rồi cũng đến lúc nói lời từ tạ. Xin cám ơn sự đón tiếp nồng hậu của gia đình! Đầy “tình thương, mến thương”, xiết chặt tay “thằng em”, tôi không khỏi ngậm ngùi: Chú ráng chăm con cún nữa, có gì sang năm anh em mình gặp lại…


K4 và K5 "tứ hải giai huynh đệ"


vui vẻ chủ-khách

Nông dân chúng em "hoàn cảnh" lắm các anh ạ.
Cơm chẳng có mà ăn, cá biển bị bọn Fumosa đánh bả chết cả rồi,
giờ toàn phải chén bún với thịt cầy, gà qué thế này thôi. Các anh thông cảm!
Anh em nhà nó đấy
Bạn Trỗi kỷ niệm cùng gia đình

Mấy khi có dịp chụp hình cùng DS Đoàn Văn Luyện !

                                          (CÒN NỮA)
* Phần II: NÔNG THÔN MỚI



Thứ Năm, ngày 21 tháng 7 năm 2016

Một thoáng trời Tây


Hoa vẫn nở trên tường nhà ai

Sắc vàng

Cánh đồng

Hoa trong hoa

Góc phố

Sắc Nâu trên cánh đồng

Quái vật trên đường phố Pari: Những thùng rác công cộng

Hôp túi nilon đặt ở nơi có nhiều người dắt chó đi dạo, giúp họ giữ sạch đường phố
Giông gió

Mầu thời gian
Mới - cũ phải hài hòa

Nhà cổ - phố cổ

Ở vùng quê

Bãi xe đạp cho thuê

trong hầm nơi sản xuất rượu nho

Vùng quê thanh bình

Thứ Sáu, ngày 15 tháng 4 năm 2016

Gửi Nhất Trung

Tình cờ vào blog BTMT mới biết gia đình NT sẽ đi Lào (Caravan). Để tiếp thêm “động lực” và hứng thú cho bạn, tôi gửi kèm mấy tấm hình.

Đây Vang Vieng, nơi "Tây ba lô" rất mê. Cảnh đẹp, ăn ngon, có nhiều
loại hình thể thao du lịch( xuồng kayac..) để du khách mặc sức khám phá.

 Nhà hàng , khu nghỉ dưỡng ven sông. Đoàn chỉ dừng chân
 ăn trưa ở đây nên không chụp ảnh được nhiều.


Các cựu hs trường Bé


Hang Tinh trên sông Mekong với hàng trăm pho tượng Phật
(nhìn từ trong ra)
a)
Từ trên hang nhìn xuống MK

Người Lào không giàu có nhưng sống thanh thản, bằng lòng
với thực tại và  hòa hợp với thiên nhiên.
Ở đây, nhà nào cũng trồng hoa đan xen vườn rau củ bên bờ MK.

Còn hơn cả "bình đẳng giới"! Chàng trai Lào đang thể hiện
" tình yêu vợ vô bờ bến". Thêu váy cho nàng đi múa,
gương sáng đáng để thanh niên VN noi theo!

Thích thì chiều:
Kem, yauar nhé! Không thích à? Vậy thì cá nướng, gà nướng , thịt nướng...

Trên đường núi giữa Viên chăn và Luongparabang
( 300km mà đi mất 10 tiếng) chỉ có 1 trạm dừng chân. Nhà hàng theo phong cách Hàn quốc...



nhiều lúc mây mù phủ kín nhà hàng, và vì "món" mây mù
đặc quánh này miễn phí nên mình tranh thủ làm vài thìa cho ngay vào miệng

NT nếu ngồi bên miệng vực này phải cẩn thận.
Sơ sảy một chút bạn có thể mất tích và chết chìm trong biển mù mây.

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 12 năm 2015

THÁC KUANG SI

   Thác KS ở Luôngparabăng, nước trong xanh đổ xuống qua từng nấc như ruộng bậc thang, đáy thác bằng phẳng và rất sạch sẽ nên chỗ nào cũng tắm được, và mỗi người tự chọn độ sâu phù hợp với mình( theo bậc thang). Không phải tự nhiên mà du khách các  nước lũ lượt kéo nhau đến đây chơi trò “đốt ngoại tệ”. Bốn triệu khách một năm / 6,5 triêu dân, con số đáng tự hào của ngành du lịch Lào. Còn ta ? 7,2 triệu khách/ 90 triệu dân( năm 2014) Hơi cay sống mũi!
      Ngày mai, nó xẻo cái Anh- tẹc - nét của tôi rồi. Tranh thủ post ít hình phục vụ các bác.
 Lóng rày chắc nhiều bác mắt  mờ, lưng  mỏi? Lấy sức khỏe AE làm trọng. Tôi tầm được toa thuốc “bổ mắt” cho các bác đây. Với dân cầm máy? Có “súng ” ngon mà thiếu “mục tiêu” tốt thì quả là điều đáng tiếc. Chả trách họ cứ phải lang thang đây đó như những kẻ tha hương.

Tít trên đỉnh, những người ưa mạo hiểm vẫn tắm


nắng chiều

chỗ nào nước cũng trong xanh
Có 1 gốc cây và người ta xếp hàng chờ leo lên
Em nó đấy
Mái tóc như đuốc lửa
cái này gọi là "hạ thủy"
Em chào các bác ạ!